Chương
31
Hai Trinh buộc lại cái ổ gà nòi mái râu,. Ông Hội định lấy giống gà Mã Lai này.
Ổ nó phải lót rơm khô, đặt nơi mát mẻ, không được có bóng nắng dọi vào. Nó đẻ
được bảy trứng. Bữa nay Hai Trinh cũng lấy bớt một. Như vậy nó tức mình sẽ đẻ
thêm. Nếu lấy hết, chỉ chừa một, có khi nó bỏ ổ đi đẻ chỗ khác thì mang khốn.
Ông Hội đỗ nó với trống nghề ăn ba độ. Ông mong chờ con gà nở xem chúng ra sao.
Còn một con mái hèo, bữa nay nó ấp đã được mười ngày. Hai Trinh cầm lấy từng
trứng đưa lên mặt trời che tay xem, đều xám đen cả. Như vậy là trứng có cồ không
trứng nào xục xịch, không trứng nào hư.
Bên cạnh mái hèo là một nàng Xanh. Nàng này ở cử được mười lăm hôm. Hai Trinh
múc một chậu nước đem đến, nhặt từng trứng thả vô rồi ngồi xem. Trứng nào cũng
lội nhè nhẹ. Như vậy là trứng tốt sẽ nở đủ. Hai Trinh lau khô từng trứng một rồi
đặt vào ổ dưới bụng con gà mẹ y như cũ. Sáu cái trứng nhọn chắc chắn sẽ nở ga gà
mái, bốn cái trứng tròn sẽ nở ra gà trống.
Bỗng bên cạnh có tiếng chiết chiết. Hai Trinh bèn bước tới thì ra con gà mái
vàng trụ ấp trứng đúng hai mươi mốt ngày nên bữa nay trứng khảy mỏ.
Hai Trinh nhẹ tay vạch cánh gà mẹ lên thì thấy hai ba cái mỏ gà con trong vỏ
trứng lú ra mũm mĩm thấy thương hết sức. Con gà mẹ xùng mổ khẽ vào tay Hai Trinh
tỏ vẽ binh con. Hai Trinh mừng thầm. Gà nở buổi sáng sẽ cho trống ổ buổi trưa có
nắng to, lông gà mau khô gà mau mạnh, còn nở buổi tối thì gà yếu vì mình ướt
phải qua đêm lạnh mất sức.
Hai Trinh đem lúa khô, quạt sạch hột lép châm thêm vào mà buộc miệng mỗi ổ cho
các nàng dùng. Để mấy nàng đói nhảy lên nhảy xuống bị Ông Hội rầy chết. Nuôi mấy
nàng nầy còn hơn vợ đẻ. Hai Trinh quay qua săn sóc ba bầy gà, bầy đã cứng cát ăn
được tấm mẩn, một con núp trong cánh mẹ còn một bầy vừa xuống ổ hôm qua. Tất cả
các tiểu công tử này đều được uống nước sôi để nguội đụng trong chậu sành sạch
sẽ chớ không uống nước mương hoặc nước mưa đọng trên sân.
Ông Hội để cho gà con theo mẹ chứng nào chúng tự tách rời khỏi mẹ thì chừng đó
mới cho gà mẹ chịu trống chớ không bắt gà con lẻ mẹ sớm. Như vậy gà lớn lên mà
không khỏe tâm thần. Ông săn sóc từ cái trứng trở lên!
Con mái nào chịu trống nào, đẻ ngày nào, ấp ngày nào, ngày nào sẽ nở. Ông ghi
rất tỉ mỉ trong một cuốn sổ. Rồi khi gà nở ông lại làm một bàng kê con nào thuộc
mẹ nào, sắc lông, chân cẳng, đặc điểm, tính nết, không bỏ sót một nét.
Bất ngờ ông hỏi Hai Trinh phải trả lời cho đúng. Săn sóc xong mấy mụ “đàn bà”
đẻ, Hai Trinh quay sang chữa bệnh cho các cựu chiến binh. Thương tật bệnh hoạn
khá nhiều. Hai Trinh biến thành thầy thuốc gà.
Một con vừa xổ bị đá dem mắt, Hai Trinh chạy ra vườn hái lá khế non bỏ vô miệng
nhai lộn với một ít muối rồi phun vô mắt đau. Đã ba ngày liền như vậy, thấy mắt
nó để bớt nhiều. Một chú cựa chốt khác được ông Hội chấm điểm sửa soạn cho xổ để
đi trường, bỗng nhiên mắt nổi hột cườm. Hai Trinh bảo trẻ con bắt ốc bưu đốt lấy
tro rắc vào hột cườm gần tan.
Rồi một chú khác bỗng ở chân trái nổi lên một cục ké. Nếu đem ra mỗ sợ làm xụi
chân nó, nên Hai Trinh lấy mắm nêm rịt vào. Một con khác bị bệnh bón. Hai Trinh
hái lá mồng tơi đỏ cho ăn, đồng thời cho uống đầu hột đu đủ, nay đừng đại tiện
đã thông.
Còn một con gà nghề ăn độ cả tháng trước nay bị ké lường không cách nào chữa
khỏi ngoài cách mổ, nhưng ông Hội còn thương nó, không muốn cho nó chiu đạu. Ông
muốn đưa thầy Năm tiêm pê- ni- xin- lin cho nó.
Gà
chia nhiều loại, nhiều hạng, mỗi loại mỗi hạng đều có sự săn sóc riêng. Hai
Trinh vừa vô ngồi nghỉ thì có bóng người xuất hiện ở sau trại. Nhìn thoáng qua
cũng biết đó là Năm Mẹo. Mấy bữa rày ông Hội nhắn Năm Mẹo đem con gà mái mẹ của
Ô Mặt Lọ đến. Hai Trinh ra mở cửa, cửa sau, nhưng bao giờ cũng khóa chặt. Hai
Trinh nói:
-
Ông có ý trông anh đó!
-
Bận bịu với bầy vịt hãng không đi đâu được hết anh Hai à! Ngoài ra còn phải dàn
xếp vụ vợ con thằng Đặng?
-
Lôi thôi dữ lắm phải không?
-
Để khi nào rỗi tôi nói cho anh nghe.
-
Tôi biết hết rồi! Ngoài xóm tụi thanh niên đồn rùm mà, sao tôi không biết.
Hai người đi vào trại. Năm Mẹo đưa cái nhím bằng cho Hai Trinh - Con mẹ sề ở
trỏng.
Hai Trinh mở miệng bắt con gà mái ra và nói:
-
Xám tro!
Tốt lắm! Ở đây mái có đủ các sắc lông chỉ trừ xám. Vậy là đủ bộ rồi. Hai Trinh
nhốt con gà vô bội và hỏi: - Lâu nay anh có thả đi hoang không?
-
Thì tôi cũng thả đi chung với gà nhà chớ đi hoang đâu.
-
Trong bầy gà có trống Tàu không?
-
Không!
-
Có trống nói không?
-
Không, chỉ có vịt trống cồ thôi.
Hai Trinh cười xòa: - Vậy thì được. Vịt xiêm xồ không đạp gà mái. Hại nhất là gà
trống Tàu. Trống Tàu mà đạp mái nòi thì dù phát cũng vứt luôn con mái đó.
-
Đổ lứa sau, không được à anh?
-
Không! Một phát là coi như hỏng cả đời. Vô phương cứu vãn.
Hai Trinh hỏi tiếp: - Con gà mái này đẻ ở đâu?
-
Ối! Ba cái chuyện đó đâu có để ý. Chỉ biết là lúc gà nở thì lọt dưới bụi tre.
Tôi với thằng Đặng phải đào móc lên.
-
Ông Hội tính cho con gà Đào đúc trống nhưng hiện giờ con gà Đào mới ăn có một độ
không thể cho nó đạp mái được.
Năm Mẹo nói: - Tôi giao con gà mái cho anh rồi tôi về lo việc nhà.
Hai Trinh xua tay: - Ông Hội còn có chuyện đặc biệt muốn nói với anh.
-
Là chuyện gì? Chắc ổng cho tôi làm thêm ruộng chớ gì?
-
Theo tôi đoán thì không phải chỉ cái chuyện đó.
Nói xong, Hai Trinh dắt Năm Mẹo đi qua dãy chuồng gà dài suốt gian trại sạch dẽ
mát mẻ. Những chú gà cần nở và đùi đỏ như mặt trời ngẩn cổ cao, con thì cục tác,
con thì liếc nhìn khách lạ. Năm Mẹo hỏi: - Con Ô Mặt Lọ nhốt ở đâu?
Hai Trinh lắc đầu:
-
Bây giờ chính tay ông Hội cho nó ăn uống, săn sóc chuồng trại cho nó chớ không
phải tôi nữa. Mấy con gà trước kia được coi là biệt hạng, nay con Ô Mặt Lọ được
xếp trên một mức.
Băng qua một sân vuông lát gạch nhỏ ông Hội đặt mấy chậu kiểng uốn hình Rồng
Phụng để sau khi ăn cơm chiều ông ra tỉa nhánh là giải khuây.
Hai Trinh ló cổ vô, thấy thằng cháu nội ông Hội bèn vẫy nó lại, bảo:
-
Cháu vô bẩm với ông có chú Hai đưa chú Năm đến.
Thằng bé nhảy chân sáo một lúc trở ra dắt hai người vào. Ông Hội đang ngồi ôm
con gà chăm chú xem vảy. Năm Mẹo nhận ra con Ô Mặt Lọ ngay vì cái bảng mặt Uất
Trì của nó. Ông Hội bảo: - Hai chú ngồi đó! Tôi nói chuyện!
Ông Hội giở bội đút con Lọ vô và đứng dậy nói ngay:
-
Kỳ tới mình trở lại trường ông Huyện Trước ở Sầm Giang. Cuối tháng sau mình đi
trường Xẻo Gừa của cậu Ba Oai ở Rạch Giá nghe chú Hai!
-
Dạ! Hai trường đó, trường nào lớn hơn thưa bác Ba?
-
Trường ông Huyện Trước thì chơi sang, nhiều ông Tây bà Đầm, thầy chú có vẻ bóng
láng nhưng đá không to bằng Trừng Xẻo Gừa. Ở miệt Hậu Giang họ chơi bằng bạc ký
bạc thước. Mình theo hơi mệt, như kỳ rồi nếu không có thằng cháu thì chắc tôi
phải hụt hơi. Chú thấy đó. Một trăm ngàn họ buông cái một.
-
Vậy mình còn trở lại Xà No làm chi bác Ba?
-
Kỳ này mình cặp bồ với ông Cả Ngọt để chơi cậu Ba Oai.
-
Sao bác Ba chắc ông Cả đi với mình?
Ông Hội đốt thuốc hút rồi chẩm rãi tiếp:- Vừa rồi ổng có cho ông Sư Kê đầu bạc
đến đây thương lượng để mua con Ô Mặt Lọ của mình.
-
Ủa, có chuyện đó nữa sao bác Ba?
-
Có chớ. Hiệp sĩ gà nghe tiếng gà gáy là mò tới ngay. Cũng như tôi đã từng đi
xuống Bến Tre tìm gà nghề vậy!
-
Rồi bác Ba bảo ông ta sao?
-
Tôi bảo tôi không bán. Ông sư kê bảo bán giá mấy ông Cả mua mấy. Nếu tôi đồng ý
ông Cả sẽ tự tay bồng gà và chồng tiền mặt liền. Tôi nhất định không là không.
Nhưng trong điệu gà nói, mình không nên làm cao với kẻ giàu hơn mình. Tôi nhỏ
nhẹ bảo:
“Gà này không phải của tôi. Tôi chỉ mượn chơi vài độ thôi. Vậy nếu ông Cả muốn
nhập phe thì tôi sẵn sàng chia cho ông Cả nửa sổ”. Ông sư kê bảo: “Ông Cả bị cậu
Ba Oai kèo trên mấy độ, ông tức lắm nhưng tìm không ra gà linh để chãng lại”.
Cho nên ổng dựa vào mình.
-
Vậy gà cao nhất của ông Cả hiện có vảy gì, bác Ba?- Ông sư kê không có nói,
nhưng tôi đoán có lẽ chỉ vảy Phủ Thiên. Phủ Địa gì đó thôi. Cao nữa, khai vương
là cùng. Ba Oai có vảy Thanh Long. Cho nên ổng sợ đem các vảy này ra đấu thì
chẳng khác luộc gà nhà.
-
Vậy mình chơi kiểu cũ sao bác?
Ông Hội xua tay:
-
Không được lặp lại hai lần một mưu kế! Tôi có thiếu gì cách!
Ông Hội nghiêng qua rỉ tai Hai Trinh, đem con gà vào buồng rồi trở ra nói với
Năm Mẹo:
-
Tụi mình bắt con gà. Chú muốn tiền mặt, lúa hay ruộng gì tùy ý.
Năm Mẹo đã chuẩn bị trước nên nói xuôi rót:
-
Bẩm ông Hội, số tiền ông Hội cho cậu cháu tôi làm cả đời cũng không có, tôi đâu
có dám xin thêm. Ông Hội muốn bắt nuôi thì cứ giữ con gà. Tôi có biết đá chọi
gì! Tôi vừa đem con gà mẹ nó vô cho ông Hội nuôi luôn một thể.
Ông Hội nói:
-
Tôi cho chú biết đó là con gà nghề. Nhưng không phải gà nghề thì đá ăn. Phải
biết nuôi biết đá. Để cho thằng Đặng nuôi sẽ bị ăn cắp hoặc nuôi không đúng cách
sẽ hư con gà rất uổng. Vậy chú để tôi nuôi, chú cần gì tôi giúp.
Năm Mẹo xá dài lui ra. Hai Trinh đi theo nói nhỏ:
-
Vậy là tiền rồi. Ổng còn định gả con cháu họ của ổng cho thằng Đặng, nhưng tôi
nói thằng nhỏ đã có vợ rồi nên ổng không vô đề với anh.
-
Chuyện vợ chồng của nó rắc rối lắm. Chắc vỡ tan thôi.
Hai Trinh nói:
-
Hồi trước ông Hương gạt nó. Bây giờ nó có tiền có thế nó nguập trở lại chớ sao.
Năm Mẹo nghe bạn đứng bên phe mình thì ưng bụng lắm nhưng làm bộ ngãng ra:
-
Mũng vùa đâu dám đụng với chén kiểu anh Hai ơi!
-
Muỗng vùa đụng chén kiểu thì chén kiểu lỗ chớ muỗng vùa đâu có lỗ, anh Năm Ông
Hương lấy làm thất vọng. Về đến nhà, ông gọi ngay bà Hương đến để bàn luận vụ vợ
con thằng Đặng. Ông hỏi: - Bà kêu thầy Tư ếm đối cách nào?
Bà
Hương hỏi ngoặc lại: - Còn ông đi lại nhà ổng để làm tích sự gì?
-
Tôi kêu ổng ếm chớ làm gì?
-
Ếm ai, ếm thế nào?
-
Tôi ếm cho tan ra hết.
Không đứa nào dính với đứa nào.
Bà
Hương ré lên:
-
Như vậy chẳng hóa ra hai đứa con gái lớn của mình thì một đứa chồng bỏ, còn một
đứa thì chửa hoang à?
Ông Hương quát: - Sao kỳ vậy?
-
Thì con Tám mất chồng. Còn con Chín thì đang có bầu.
Ông Hương nhảy dựng lên: - Tôi đem nó câu sấu!
-
Ông nói được mà ông có làm được không? Tôi thách ông đó.
Ông Hương làm thinh, bà Hương tiếp:
-
Bây giờ nó đâu có cần ruộng của ông nữa. Nó có tiền dư mua gấp mấy lần số ruộng
mình cho nó. Nó đã mua cái tiệm tạp hóa của thằng cha dượng nó rồi. Bây giờ cách
tốt nhất là gả luôn con Chín cho nó.
Ông Hương trợn mắt: - Hai chị em lấy một chồng?
-
Tôi sợ nó không chịu nữa kia ông ơi!
-
Bà nói vậy cho nó lừng.
-
Thiệt đó ông. Trước kia mình nắm cái cán, nó nắm cái lưỡi. Bây giờ nó nắm cán,
mình nắm lưỡi.
Ông Hương đã nhờ thầy Tư ếm cho chúng tan ra nhưng nghe bà Hương nói vậy thì
thấy mình vô lý. Ông gắng gượng: - Tôi đến ông Chín tìm mua gà nòi.
-
Bộ Ông tính chơi cái trò đó cho sạt nghiệp hả?
-
Không! Tôi định mua một con gà nghề hơn con gà của thằng Đặng.
-
Để đá với nó hả? Cha vợ chàng rể ăn thua với nhau coi đẹp mắt lắm đó.
-Tôi không có đá với nó đâu. Tôi chỉ nhử nó thôi! Nhưng ông Chín bảo con gà của
thằng Đặng chỉ thua có một con thôi.
Bà
Hương nguýt một cái trời sập.
-
Ông đi cái sách nào hơn được cái sách tôi xem thử. Ông lớ quớ ông Hội gả con
cháu cho nó hoặc nó bỏ xứ đi xuống Cà Mau Rạch Giá gì đó lấy con gái ông chủ
điền thì cả hai đứa con mình đều hỏng chân.
Ông Hương bí lối, giận lẫy: - Bà làm sao đó bà làm, tôi không có rờ tới nữa.
Bà
Hương càng làm già:
-
Kỳ trước ông làm tài khôn, hỏng hết. Bây giờ ông đừng có xía vô nữa.
Chương
32
Đặng nằm trên võng đong đưa mắt mở thao láo, không sao ngủ được. Nó thấy đói. Nó
ngồi dậy lấy nồi vo gạo nấu cơm ăn. Mấy hôm rày ăn đằng nhà Năm Mẹo, nay xuống
tới bếp mới thấy sự điêu tàn. Ông táo nằm ngửa năm nghiêng. Chén bát trong sóng
xà đùa, đủa văng đầy đất. Không có đàn bà, bếp không có khói nhà cửa lạnh tanh.
Ngay cổ ráng nuốt mấy chén cơm, Đăng lại nằm võng. Vẫn không ngủ được. Chiếc
bội gà trống trơn. Con Ô Mặt Lọ bây giờ như Chung Vô Diệm vừa thám địa huyện
xong, trở thành thiên kim tiểu thư đang sống trong lầu son góc tía đâu còn trở
về căn nhà xơ xác lạnh lẽo này nữa. Đặng nghe buồn mênh mông áo não. Nó cảm thấy
nó là một người xa lạ đối với ngôi nhà xưa của nó.
Bất thần nó ngồi dậy xách cái đèn đi vào buồng. Căn buồng trống trơn. Vợ con nó
mới hôm nào còn ở đây. Nó sợ trẻ con nhưng tiếng khóc làm cho nhà cửa ấm áp, nó
không thích mùi củi lửa hơ hám cho vợ nó nhưng nay thí nó thấy thiếu cái mùi đó.
Nó thấy dường như có chút gì ân hận trong việc cư xử với Tám. Vó nó thấy hơi kỳ
kỳ khi quèo móc Chín. Đôi khi nó cũng muốn tránh mặt nàng, nhưng nàng ta cứ càng
ngày càng tạo điều kiện cho nó xắp tới.
Bây giờ làm sao để bắt vợ con trở về. Cần nhất là làm sao đừng gặp Chín nữa. Nó
hầu như đã quyết tâm ngã về bên vợ con hơn là đi cập với Chín.
Nó tìm chiếc đèn chai mà nó dùng soi đường đưa má nó bán cháo mỗi khuya. Bây
giờ nếu có má nó ở đây thì mọi việc sẽ yên ổn. Bà không đời nào để cho người ta
đem cháu nội ra khỏi nhà.
Đặng cầm đèn đi ra bụi tre. Không hiểu sao nó nhớ con quá đồi. Lâu nay nó không
còn nhớ tới con gà mẹ nữa. Lòng người là vậy. Xưa nay già trẻ, dân hay quan gì
cũng thế.
Ở
nơi đây trước kia hai cậu cháu đã tìm ra chú gà con lọt trong hang rắn, đã từng
chứng kiến rắn và chuột cắn nhau.
Bây giờ bụi tre hoang, nhánh gai tua tủa bốn phía, Đặng không đến gần được. Chắc
cũng không có con gì ở được. Nó vụt nhớ ra rằng con gà đang ở dưới chòi của cậu
nó.
Nó cầm đèn xuống chòi. Nó định bụng sẽ nhờ cậu Năm đến xin ông nhạc ba nhạc cho
nó tước vợ con nó trở về. Nó sẽ vô chợ buôn bán trong cái tiệm nó vừa mua của
ông dượng nó mà lánh mặt Chín luôn.
Từ ngày thằng Đặng được nhiều tiền và móc được cô em vợ thì Năm Mẹo hài lòng
lắm. Mối thù này phải trả thì chết mới nhắm mắt được!
Năm Mẹo tính nhẫm sẽ bảo thằng Đặng mua đất đâu, sang lại tiệm nào, bầy vịt để
nuôi hay bán, mua mấy đôi trâu v.v.... Đang năm trăn trở tính toán thì thằng
Đặng tới.
Năm Mẹo ngồi bật dậy vô đề ngay:
-
Tao đã nói, mày thấy có đúng chưa?
-
Đúng cái gì cậu?
-
Bây giờ bà Hương bả lạy gả con Chín cho mày.
-
Thôi cậu ơi, cháu không có ham đâu. Con có vợ rồi.
-
Trả thù cho bỏ ghét mày ạ! Cho thằng cha vợ mày hết bày mưu đặt kế.
Thằng Đặng bình tỉnh hơn bao giờ hết:
-
Cháu coi đá mấy độ gà cháu thấy. Khi đá nhau con nào cũng có cựa có mỏ hết.
Không con nào để cho địch thủ đá chém mình mài không trả đòn lại. Mình hại ổng
thì ổng hại mình chớ ổng đâu có để mình yên.
-
Bây giờ mày tính sao?
-
Cháu đâu có tính gì đâu. Đó chỉ là chuyện đùa giỡn thôi.
-
Bà già nó mời tao tới nói phải quấy.
-
Bả nói gì vậy cậu?
Năm Mẹo cười khảy, hồi lâu mới nói:
-
Cá ăn kiến, rồi cũng có lúc kiến ăn lại cá chớ! Đời mà! Hì hì, bà khai thiệt với
tao hết ráo về cái vụ tráo hôn. Bả cũng khôn giàn trời. Bả đổ hết lên đầu ổng.
Bả nói mọi việc là do ổng sắp đật, bả không biết gì hết. Cho đến cái vụ tắt đèn
lúc đưa dâu bả cũng không có nhúng tay vô! Hà hà! Đời này ai chịu cha ăn cướp.
Bả hứa bả sẽ cắt thêm vài mẫu ruộng tốt cho mày và thêm tiền bạc để mày làm
ruộng.
Đặng xua tay: - Thọ tài như thọ tiển cậu ơi. Con không dám nhận nữa đâu.
-Bây giờ bả có nhét vô miệng mày cũng ói ra cho tao!.... Bả mở đề như vậy cốt là
để buộc mày vô cho con Chín.
Đặng lắc đầu: - Con có vợ rồi!
-
Ậy mày dình với nó cho tao. Mày làm ruộng nhận tiền cho tao. Nhận xong, đá con
nhỏ!
-
Làm vậy thất đức lắm cậu à.
-
Đối với người hiền mình mới nói chuyện đạo đức được, còn đối với kẻ manh tâm
mình phải trả lại chớ, nếu không họ sẽ bảo mình ngu! Bà Hương không dám thú
thiệt nhưng tao biết “con gà bả bị cựa rồi”. Há há! Mày đòi lấy hết của bả, bả
cũng chịu mà. Tao sẽ bắt ổng phải làm đám cưới rỡ ràng rước dâu giữa ban ngày
với sự chứng kiến của Hương Chức Hội Tề và đông đủ bà con lối xóm. Chỉ có một
điều tao “tha tào” cho ổng là ổng không phải đứng ra nhận lỗi đã tráo hôn trước
kia và mày vẫn coi Tám là vợ của mày.
- Như vậy làm sao có đám cưới cô Chín được.
-
Bên trong ai cũng hiểu đó là đám cưới vợ bé, nhưng bên ngoài thì không nói ra.
Như vậy đỡ mất mặt cho ổng.
Thằng Đặng nói:
-
Ổng là người có quyền thế trong làng, con sợ Ổng lắm cậu ạ!
-
Ổng có quyền bằng ông Hội không mày. Mày cứ nghe lời tao đi! Ổng đấu dịu mình
đấu dịu, ổng làm hung mình làm hung. Đối cùng mày cứ vọt chổ khác. Ông Hội có mở
hơi với Hai Trinh rằng ổng muốn gả cháu cho mày.
-
Kỳ đà còn nằm ngang đường đó, con đi ngã nào mà cưới hỏi?
-
Đa kim ngân phá luật lệ mày ơi! Một con chớ mười con kỳ đà cản đường ổng cũng
bước qua lưng tuốt.
Thằng Đặng xách đèn ra về. Nó không về nhà mà nó sang chồng vịt. Mùi cứt vịt lẫn
với rơm khô làm cho nó đỡ buồn hơn. Nó rọi qua thì thấy vịt chui vào đẻ trong ổ
rơm khô.
Nó
mắc cái đèn chai trên đầu cột, rồi lên nằm trên chiếc ghế bố rách teng beng. Đầu
óc rối bời làm như đang suy nghĩ lung lắm, nhưng chẳng biết tập trung vào chuyện
gì. Nó chứ chập chờn như ca- nô nhảy sóng, như cặp cánh gà bay lấp loáng trong
trường.
Đặng đang lim dim mơ màng bỗng nghe tiếng khua sột soạt ở đống rơm. Đặng cho đó
là tiếng chuột ăn lúa đổ nên nằm nghiệng qua bít tai để ngủ yên. Nhưng lại nghe
tiếng thút thít. Ai khóc vậy? Đặng ngồi bật dậy và dọt tới đống rơm, từng là tổ
ấm của Đặng, hai tay quơ lịa.
Linh tính báo cho Đặng biết cái thân hình mềm mại và ấm hổi trong đó là ai.
Đặng kêu khẽ: - Chín! Chín! Sao em dám đến đây?
Chín dãy này: - Còn hỏi nữa! – Vừa nói vừa xô Đặng ra.
Đặng luồn tay qua lưng cô gái và xiết mạnh, hai khuôn mặt áp vào nhau. Đặng nghe
mặt Chín đầm đìa nước mắt.
-
Em không sợ ma à? – Chụt, chụt!
-
Ba má có hay không?
-
Má biều em xuống đây tìm anh.
-
Chi vậy?
Chín đấm vào ngực Đặng: - Xí. lãng nhách!
-
Anh sợ ba bỏ tù lắm!
Đặng nằm xuống, gối đầu trên bắp tay mủm mỉm của cô “em vợ” rồi choàng một tay
qua ngực nàng.
Đặng thở mạnh và tưởng chừng thấy mớ tóc bên Thái Dương của cô em bay như đang ở
giữa đồng. Đặng lặp lại câu nói của Chín:
-
Má bảo xuống đây tìm anh?
-
Chớ không, ban đêm sao em lại dám xuống đây?
-
Nhưng để làm gì chớ?
-
Để nói cho anh biết em đã có bầu.
-
Ấy chết!
-
Đặng giật nẫy ngươi lên. Đặng cảm thấy mình như một thoi sắt đang đỏ rực bị một
gáo nước lạnh xôi lên. Đặng không tin rằng Chín có bầu với mình.
Đặng nhớ kỹ trong bao nhiêu lần gặp gỡ, hai đứa đấu võ với nhau cật lực, thử
xài đủ miếng độc thủ, cung đã giương thẳng đã bắn bao nhiêu lần, nhưng lần nào
Đặng cũng biết rằng phát đạn không xạ trúng vào con chim ngọc ngà kia.
Chín càu nhàu: - Bộ anh tính chối tội hả?
-
Anh có tội gì?
Chin bật cười rồi bảo:
-
Anh không có tội gì hết! Nhưng anh phải nhận đó là một cái tội và là tội của
anh. Và chỉ như vậy anh và em mới trở thành vợ chồng được.
-
Tại sao vậy?
-
Tại vì .. .. khó nói quá hà! – Chín vả nhẹ má Đặng.
-
Nói đi, có gì mà khó!
-
Cái bầu trước tiên là .. ..do em bịa! – Chín ngập ngường một lúc rồi nói.
-
Sao lại bịa?
-
Em phải làm bộ tanh cơm tanh cá, ụa mữa ngay trước mặt má, để cho má tin rằng em
đã thật sự có bầu.
-
Trời đất! Sao em gan vậy? – Đặng kêu lên.
-
Chớ anh không biết bụng của mấy bà mẹ à? Con gái có chửa hoang thì chỉ có một
cách là tìm người nhìn nhận cái bầu đó để khỏi xấu hổ, anh không hiểu à.. cho
nên em tạo ra cái bầu là coi như bả chỉ còn một đường là gả em cho anh thôi. Ban
đầu bà nghiến răng đòi cạo đầu em bôi vôi. Còn ba thì cương quyết không cho hai
chị em lấy chung chồng, ngược lại ba đi tìm thanh niên lối xóm để “nơm” em cho
gia đình khỏi muối mặt.
-
Ông thầy “nơm” là ai vậy?
Chín cười khúc khích:
-
Thì cũng ba cái bạn quí "xập giường xập vách" của anh chớ ai nữa! Nhưng em nhất
định chê mấy người đó. Trong lúc không ai nghe ai thì đùng một cái con Ô Mặt Lọ
thắng. Anh có bạc ngàn trong túi, nhiều điền chủ đòi gả con gái cho anh. Ông Hội
Đồng cũng ngỏ ý gả cháu cho anh. Ba thì chạy đi nhờ thầy Tư ếm cho anh với em
dang ra và tìm mua gà nghề của ông Chín để cầm chân anh đừng ngã theo ông Hội.
Còn má thì mướn thầy Tư ếm cho anh, chị Tám và em dính chùm nhau. Và má bảo em
giả bộ tanh cơm tanh cá để má níu đầu bắt đền anh. Má nói lỗi tại ba. Ba hứa gả
em cho anh. Bây giờ má phải gả em cho anh để giữ lời hứa. - Chín ngưng lại không
nói hết ý - Thực ra thì má biết con Ô Mặt Lọ sẽ làm giàu cho anh va mÿ không
muốn tiền chui qua kẻ tay anh mà lọt vào túi người khác! Chẳng ngờ sự giả bộ của
em lại trúng ý đồ của má. Má đã mời cậu Năm đến bàn chuyện xong hết rồi.
-
Còn ba??
-
Ba bảo má làm sao coi được thì thôi.
-
Còn chị Tám ...của em?
-
Chị Tám của ai, nói cho rõ lại nghe coi!
-
Chị Tám cả anh.. Ợ.ơ ..của tụi mình.
Chín cười trong tóc Đặng: - Chỉ nằm giữa không mất phần mền!
Đặng lòn tay vào áo Chín. Hai đứa cười rúc rích với nhau. Mùi rơm mới tinh thơm
phức. Mấy con cá rô bên đìa trồi lên đớp bông gừa rơi trên mặt nước! Chúng cũng
thao thức từ khuya tới gờ.
-
Bây giờ.. .. được chưa? – Đặng háo hức đòi hỏi.
-
Chưa! Chưa có được đâu! Chừng nào em bảo được thì được.... bây giờ thì .. ..
chự.aa!
-
Cứ chưa hoài à! – Đặng càng nóng nảy. Cây cung đã giương hết mức. Con chim ở
ngay đầu mũi tên mà không thể buông tên. Rốt cuộc kềm không được, tên bay mà
Chim vẫn còn nguyên.
Chín cười:
-
Làm cái gì mà thở phò phò như trâu cắt cổ vậy?
Đặng nằm in nghe sự thối chí làm uể oải cả tứ chi. Đặng giận Chín, giận mình
nhưng không làm gì được, chỉ ôm khẽ cái thân mình mềm mại kia mà tiếc.
Chín nằm nghiêng qua áp mặt vào nặt Đặng. Hơi thở của Chín làm Đặng vượng trở
lại, tay chân bắt đầu táy máy. Nhưng Chín chận ngang:
-
Đừng mà! Đừng mà anh!
-
Đừng là đừng hồi trước kia, chớ bây giờ đừng sao được.
-
Anh làm vậy rồi chị Tám la sao?
-
Chị Tám của ai?
-
Chị Tám của em chớ bộ của anh sao anh Tám?
-
Bị câu nói của Chín như nước lạnh dội vào. Đặng lồm cồm ngồi dậy.
-
Anh đi đâu?
-
Về nhà thăm con một chút.
-
Ờ, đi đi, lâu rồi anh bỏ bê chị Tám và cháu em.
-
Em nói đúng đó.... để anh đi! – Đặng giận lẫy đứng phắc dậy nhưng chưa bước. Vẫn
thấy Chín không chận. Bây giờ Đặng muốn quay lại ổ rơm nhưng thấy khó.
Chín lại giục: - Đi đi! Chị Tám đang chờ anh ở nhà!
Đặng vẫn không nhổ chân lên nổi. Tưởng làm nư thì thắng. Nào ngờ cái nư của cô
nàng lại to hơn. May sao Chín bảo:
-
Anh đi thì con Ô Mặt Lọ mất.
Đặng hoảng hốt quay trở lại. Tại sao? Có lẽ nào? Ai bắt được con gà?
-
Vô đây em nói cho nghe! Xí, làm bộ giận hả? Tui giận luôn cho mà chế.. ết! –
Chín nói luôn – Nhờ tôi anh mới có con gà Lọ đó.
-
Xí, của người ta từ nhỏ đến lớn, của nào của cô!
-
Nhưng không có tui dính vô đó, con gà đó không có ăn ai đâu. Gà của người ta có
vảy độc đao ẩn đó cô.
-
Thiệt “cô” không? Dì mới đúng chớ. Giỏi kêu “Dì Chín” tôi nghe coi!. Nè má đi
coi bói. Thầy Tư nói mạng anh là mạng nước mạng cây gì đó phải có em thì mới
phát được. Đi với chị Tám anh chỉ giữ vịt, ngủ chuồng trâu suốt đời như thằng Tư
Cồ, Ốc Bưu cho coi. Em không biết độc đao độc điếc gì đâu, nhưng hễ anh bỏ em
thì anh đá thua luôn.
- Sao kỳ vậy?
-
Thì ông thầy Tư nói mà. Ổng nói với Má là buồng cau trổ ngược là cái điềm báo
trước rằng nhà mình có chuyện không lành, mà mình không ngừa trước.
-
Là cái điềm gì?
-
Ổng bảo tại ba. Ba làm chuyện ngược đời.
-
Là chuyện gì?
-
Ba hứa gả em lại tráo chị Tám cho anh.
-
Rồi má mướn thầy Tư ếm cho nó trổ xuôi rồi.
-
Thì đúng! Nó trổ xuôi tức là em với anh nè!
Chín níu ống chân Đăng lôi xuống. Sẵn cơ hội, Đặng té lên mình Chín luôn và hừa
cơ nàng ta bị đè ép, Đặng tấn công đồng loạt mấy cao điểm, nhưng Chín chòi văng
ta và bảo:
-
Bây giờ anh không tin thì cứ dang em ra đi rồi sẽ thua cho anh coi!
Đặng nghe nói sợ thật nên ú ớ không biết nói gì.
Chín xí một tiếng rồi tiếp:
-
Tôi nghe người ta đồn anh sắp làm cháu rể ông Hội Đồng, anh mê lắm hả?
-
Người ta đồn bậy thôi.
-
Chui vô đó kiếm ăn. Đỉa đeo chân bạc, đẹp cái mặt lắm!
-
Thì ở đây.. .. đỉa cũng đeo chân hạt vậy!
-
Nhưng đeo chân một chút thì đỉa leo lên mình rồi leo lên cổ lên đầu hạc và ở
luôn trên đó.
Đặng được trớn vừa nói vừa chúi mũi vào mặt vào cổ Chín và những vùng kế cận,,
đồng bằng lẫn rừng núi, nơi đồi cỏ xanh mượt và len vào cả những mé suối vừa
tưng rưng dào dạt. Chín lăn qua, quay lưng lại cho Đặng. Những mảnh da nóng hổi
ở vai và ở những nơi khác cũng đủ an ủi Đặng. May quá. Cái mạng của Đặng buộc
vào cái số của Chín bằng con Ô Mặt Lọ. Thôi đành! Mà vậy càng tốt. Đúng với ý
muốn của cậu Năm!
Đặng không nằm im được, rọ rạy một chặp thì lại hỏi:
-
Bây giờ được chưa?
-
Được chưa cái gì. Đồ quỉ nà. Chờ.... ít lâu nữa không được sao?
Chương
33
Sau trận thắng oanh liệt ở Xà No ông Hội đi các trường liên tiếp không lõi phiên
nào. Có khi đi trường Sầm Giang ở Mỹ Tho xong, ông đi luôn xuống trường Đại Điền
của ông Hội Đồng Hoài, rồi từ Đại Điền ông băng qua sông Cổ Chiên đến trường
Càng Long. Ở đây cũng có nhiều tay chơi gà nổi tiếng lục tỉnh. Rồi từ đó đi lên
trường Long Hồ. Đấy là trường gà chơi theo lối xưa. Những vị quan chức đều mặc
áo dài đội khăn đóng và trước khi khai mạc có một cuộc cúng tổ (Tổ Gà Nòi hoặc
các cô hồn Gà Nòi, có tiếng trống, lễ nhạc rất oai nghiêm). Nghe đồn rằng trường
Long Hồ và trường Sầm Giang có được cái hân hạnh đón rước cậu Hai Miên đến đá gà
một vài lần.
Năm nay lúa trúng khắp các tỉnh Tiền Giang và Hậu Giang cho nên mùa gà càng rộn
rịp tưng bừng hơn các năm khác! Tiếng gà gáy nghe rong hơn và tiền độ cao hơn.
Như dự định, ông Hội và phái đoàn đáp ca-nô trở xuống Sầm Giang. Kỳ trước ông ăn
cậu Tư Ro một độ xính vính. Cậu Tư Ro tức lắm. Cậu kêu đích danh gà Cao Lãnh
xuống chơi. Ông hội lại xuống.
Cậu Tư kiếm đâu được một con gà Bông Lau. Ai khích cậu cũng không đá. Cậu nhứt
định trả thù gà Cao Lãnh. Sau độ thua đó cậu Tư lội đi miệt Hậu Giang tìm chiến
kê và sư kê. Cậu gặp được một thầy gà ở kế Sách. Ông này có bùa ngải hay thuốc
men gì đó làm cho cậu Tư mê ly. Ông cho biết ông có thể vặt thuốc cho gà què
chạy nhảy ngay, có thể làm gà bị chém hang cua ngóc thẳng cần dậy, gà bị chém
trái chanh hết xệ cánh, ông có thể cầm máu, vá vết thương không dùng kim chỉ..
.. Để cho cậu Tư tin bằng thấy, ông thầy bắt con gà tơ bẻ cánh rồi lấy thuốc rịt
liền. Chốc sau cánh con gà lành lại, cậu Tư mê quá, rước ông thầy về nhà để ổng
nuôi gà cho cậu.
Nhưng chưa đủ, cậu còn đích thân đi lục lội khắp hàng cùng ngỏ hẻm để tìm gà
nghề và nghiên cứu kinh kê. Cậu lại tìm đến một bác sĩ vốn là bạn học cùng với
cậu ở bên Tây trước kia, để hỏi về những món thuốc khả dĩ dùng được trong làng
gà.
Độ rồi mất 7000 cho dân Cao Lãnh, cậu Tư nhận thấy một cách khoa học rằng mình
chơi gà quá ư tài tử. Cậu phó thác mọi việc cho em út. Chúng nói con gà nào đá
vỉa tối, con nào đá vỉa sáng, con nào đá lông, đá sỏ, đá mé, con nào đá quăng
cậu cũng gật đầu nhưng không hề khảo sát như các ông chủ khác. Cho đến khi ra
trường cáp độ, cậu cũng cứ triền miên Ro, Ro mặc cho em út lập bo thế nào thì
cậu gật thế ấy. Dến chừng thả gà cậu mới "ngự khám" và vẫn ro ro đều đều, mặc
cho em út quăng, bắt, lội thế nào cũng được. Xong độ ăn bao nhiêu cậu nhận bấy
nhiêu. Thậm chí cậu thua tụt quần mà bọn em út lại ôm túi no phè, thậm chí hơn
nữa, sư kê của cậu bị đối phương mua chuộc làm cho gà thua mà cậu cũng không
biết. Mới vừa rồi, một người đá hàng xáo bên gà cậu thấy rõ ràng tên sư kê của
cậu trong lúc lên gối đã bóp gãy chân gà cho nên nước sau gà đi cà nhắc, nhảy té
lệt bệt phải thua. Bấy giờ cậu mới sáng mắt ra đuổi hết bọn điếm gà ngay trong
ruột của cậu. Kỳ này cậu đem con Bông Lau tới trường Sầm Giang kêu đích danh gà
Cao Lãnh. Máu gà nòi trong người ông Hội cũng có kém gì cậu Tư. Cái ô vàng của
bà vợ cậu Tư vơi đi một phần để cho cái tủ sắt của ông Hội nhét thêm 700 bộ lư,
cậu Tư đâu chịu thua. Còn ông Hội Đồng Bình là thầy gà lùng danh lục tỉnh đâu dễ
lùi bước trước cậu công tử gà mờ miệt Mỹ Tho này! Cuối cùng hai kẻ địch tình
nguyện gặp nhau đấu kiếm. Gà Bông Lau của cậu Tư hơi dư cựa. Con Xám Nổ của ông
hội Bình thiếu cựa nhưng cao vai. Ông Hội Đồng bồng thử con Bông lau thì thấy
quả là một chàng hiệp sĩ gan liền thịt chắc nịch, lại có liên giáp nội đóng ngay
cựa. Gà có vảy này đá tất độc chẳng kém vảy Thanh Long dao bao nhiêu. Trong khi
đó con Xám Nổ của ông chỉ có nát gối, hai hàng trơn nghĩa là loại hiệp sĩ hạng..
.. gà.
Hai Trinh và thầy Năm kêu ông Hội không nên đá, nhưng ông Hội kêu làm sổ hai
ngàn. Cậu Tư Ro lấn thế, kêu lên ba ngàn “chớ hai ngàn không đủ bao xe về nhà,
đá cái gì!". Ông Hội Đồng Bình kêu mãi, hàng xáo tiếp thêm được hai trăm, cậu Tư
cười xòa : “Chẳng ngờ gà Cao Lãnh lại là gà rót! Nè ông Hội Đồng, nếu cần tôi
cho ông nhang rót!”
Tỏ
nhang thả gà. Chưa hết nước nạp, cậu Tư quăng ăn năm, rối ăn bốn. Cậu Tư rít ống
điếu phung khói mịt mù, vung tay, hét to, sặc ho làm những ông lớn tuổi ngồi gần
khó chịu, nhưng vị nể mặt cậu con rể ông Cai Tổng hoặc vì phép lịch sự nên chỉ
đưa tay quạt khói khẽ và quay sang chỗ khác nhăn mặt hơi hơi thôi.
Chưa hết nước nhứt, con Bông Lau chém đui một mắt con Xám Nổ.
-
Ăn một, một trăm cặp đây, bên “Vân Tiên” có bắt không? – cậu Tư buông ống vố
vung tay gào lên! – Ông Hội Đồng Bình đâu! Có muốn thua vớt không?
Hai Trinh méo mặt liếc ông Hội Đồng. Thầy Năm cũng xót xa, bụng trách thầm sao
không cương quyết cản ông Hội để ổng sa lầy độ này thật vô lý.
Ông Hội Đồng lấy chai dầu Nhị Thiên Đường rút nút ngoáy lỗ mũi. Ông không tỏ vẻ
lo âu. Con Xám Nổ bị đá một phát không biết trúng đâu, đâm đầu chạy nhưng không
la. Con Bông Lau đuổi theo ba vòng. Chủ trường cho phép bắt lại nhữ. Cả ba lần
Xám Nổ đều nghẹo cổ không xứng lông, không cắn mổ. Chủ trường xử thua.
Hai Trinh ôm con gà ra mắt mày xui xị, đem ra nhốt ở bội, cho nó nắm lúa, vùa
nước và an ủi:
-
Chủ bắt mày đá ác quá! Nhưng thôi đừng buồn. Tao cho mày dưỡng lão luôn.
Ông Hội Đồng móc cặp chung tiền. Tư Ro chụp lấy không thèm đếm, nhét vào túi
quấn tây và hỏi:
-
Cao Lãnh bộ hết nhà nghề sao ông Hội Đồng?
-
Còn vài con nhưng không địch nổi với con Bông Lau. Con Bông Lau có vảy nghề cao
quá.
- Há há.. .. – Cậu Tư cao hứng nói luôn – Tôi chồng độ đó!
-
Chồng hai độ tôi cũng không dám đá cậu Tư ơi. Gà của cậu là linh kê đâu phải
thường kê.
- Cao Lãnh hết gà rồi sao ông Hội Đồng?
-
Không phải hết nhưng hôm nay tôi không có đem theo con nào khả dĩ đối địch với
con Bông Lau.
-
Đâu cho tôi xem thử!
Cậu Tư quyết chí xóa nhục cho dân mộ điệu Sầm Giang và rửa mặt cho chính mình
nên càng hăm hở xông tới.
Ông Hội Đồng dắt cậu Tư ra dãy bội nhốt gà nhà trỏ con gà ở trong bội bìa. Cậu
Tư thấy con gà xơ xác, lông lá khô khan, mặt mày không mấy lanh lợi. Vóc dáng
lại nhỏ thó hơn con Bông Lau một mười một chín. Cậu Tư khom xuống cặp cán con
gà. Cậu không sành vảy gà nên không xem ra cái gì hết. Cậu Tư quên đi cái chiến
thuật rút lui để gài bẩy của Tôn Võ Tử nên thấy ông Hội nhủn nhặn thì càng lấn
lướt.
-
Tôi nghe nói Cao Lãnh là ổ gà nghề của Lục Tỉnh mà sao ông Hội Đồng đem con gà
như vậy đến trường, không sợ mất danh sao.
-
Dạ, nó cũng là gà nghề của tôi đó cậu Tư.
Tư Ro cười khinh khỉnh. Cậu quên rằng gà cậu ăn vừa rồi là độ đầu tiên kể từ
khi cậu đi vào làng gà. Ông Hội "mại dưa leo" một chốc thì bảo Hai Trinh bắt gà
ra cáp với điều kiện câu Tư chồng độ con Bông Lau.
Tư
Ro chẳng những chồng độ mà còn đá ăn năm khi buông đuôi ăn trót. Ông sư kê bùa
phép của cậu Tư khuyên can, nhưng cậu Tư không nghe. Xưa nay dù gác chạn thế mấy
chủ kê cũng không chơi gan như vậy. Nếu ăn ông Hội Đồng được mười còn thua chỉ
chung năm.
Độ này Hai Trinh lẫn thầy Năm đều không can và mới thấy tài dụ địch của ông
Hội. Sự giao kết giữa hai chủ kê con Bông Lau và con gà xơ xác của ông Hội được
chủ trường và các quan khách có uy tín trong làng gà làm chứng. Ngoài những
người Việt ra còn có hai ông Tây, một ông Lục sự tòa án. Ông này tên là Raymond
nói tiếng Việt rất rành. Tréo cẳng gà nòi thật. Lục sự tòa án lại đi đá gà là
môn cờ bạc bị chánh phủ cấm và lại đứng ra bảo đảm cho sự ăn thua sòng phẳng của
độ gà. Chuyện gì có dân Tây vô thì cũng tốt cả.
Tỏ
nhang. Thả gà. Buông đuôi ăn trót là luật thường.
Con Bông Lau nhảy nạp trước. Con xơ xác của ông Hội không nạp trả mà nó bay như
chim. Hễ con Bông lau nạp thì nó bay từ trước mặt ra sau đuôi địch thủ. Con Bông
Lau quay đầu lại thì nó lại phóng ra đuôi. Đến lần thứ ba, con Bông Lau vừa quay
lại nó bay lên rảy một phát nhẹ, con Bông Lau ngã lăn kềnh.
Cậu Tư buông ống vố nhảy ào ra, kêu:
-
Ông Hội oánh bùa! Ông Hội oánh bùa!
Chủ trường xua tay:
-
Để chờ xem con Bông Lau có đứng dậy không.
Một phút rồi hai phút. Con Bông Lau nằm im. Chủ trường xử thua. Cậu Tư Ro không
đủ tiền mặt để chung tiền độ. Nhờ có sự bảo đảm của chủ trường cậu phải làm giấy
tay thề chưn 100 mẫu đạt của nhạc phụ trong vòng bảy ngày phải chuộc bằng bạc
mặt nếu không sẽ mất. Giấy mang chữ ký của cậu Tư với tư cách con nợ. Và ông chủ
trường, ông lục sự Tây với tư cách nhân chứng. Cố nhiên là tờ giấy làm dưới hình
thức vay nợ.
Ông Hội ăn độ gà khỏe ru. Cậu Tư Ro háo thắng tay mơ nên không biết con gà xơ
xác là con linh kê, một loại ngủ như dơi và đá bay như chim. Bông Lau cũng là
linh kê nhưng bị chồng độ và kém gà dơi đến mấy bậc.
Sau đó một tháng ông Hội đi xuống Xẻo Gừa ở Rạch Giá. Với sự hỗ trợ của con Hùm
Xám Ô Môn, phái đoàn của ông Hội rất hùng mạnh về mặt lực lượng chiến kê lẫn mưu
trí về nghệ thuật, ăn trùm đoàn chiến kê của cậu Ba Oai chủ trường. Cậu Ba Oai
không phải là tay gà mờ như cậu Tư Ro. Cậu có mặt ở trường gà Xà No khi con
Thanh Long của ông Cả Ngọt thua hiển hách. Cho nên thấy đoàn gà Cao Lãnh xuống
thì cho người đi xem rất kỹ. Đàn em thầy rùa của cậu bẩm rằng kỳ này không có
mặt con độc đao ẩn của ông Hội Đồng Bình.
Ông Hội Đồng không phải là tay vừa. Ông cũng thả điếm gà dọ thám lực lượng của
cậu Ba. Cậu Ba ôm con gà có tên rất hãi hùng là Cáp Tô Văn ra dằn mặt đoàn Cao
Lãnh. Cáp Tô Văn chiến kê có bộ mặt xanh như gà mái ấp, lông bờm đỏ ngời như lửa
và cái mồng dâu nhỏ rất gọn, sờ thì lạnh ngắt như mồng gà thiến. Nếu lưỡi nó có
bớt hoặc hầu nó có vảy thì chớ nên khinh thường vì nó là thần kê. Ông hội Đồng
xem kỹ thì không thấy điểm gì đặc biệt. Chỉ hiềm không xem được nách và lông
cánh. Nếu nách có vảy như vảy rắn thì phải chạy vì đó là kim kê. Còn nếu lông
cánh mỗi bên đếm được 22 cái lông thép rất đều thì đó là con gà xoay trở rất
nhanh vá đá thường chém ông địa đối phương.
Tuy vậy, ông Hội vẫn tin tưởng chú kỵ sĩ oanh liệt nhà mình. Lại nữa, cờ bạc là
chuyện rủi may. Ăn đó thua đó. Mấy ai ăn hoài? Cho nên ông Hội đồn ý đá với số
bạc 10 thước (một thước mười ngàn) tức là một trăm ngàn. Ông Cả Ngọt bồi thêm 10
ký nữa (mỗi ký cũng 10 ngàn) tức trăm ngàn. Tổng cọng tiền độ là 250 ngàn. Ăn
thua với cậu Ba con ông Hàm, người có số lúa ruộng nửa triệu gia. hàng năm và
đất đai có thể ngang ngửa với ông Cả Bé ở Giá Rai.
Cậu Ba mặc pyjama sọc, chân đi săng- đan mua bên Tây còn mới tinh. Cậu đứng nhân
danh chủ trường tuyên bố điều lệ của trường và phủ sổ con Cáp Tô Văn, nghĩa là
một mình cậu chịu một đầu gà: 250 ngàn, giá tiền của nửa triệu gia. lúa góp được
của tá điền trong vùng.
Quả thật danh bất hư truyền: bời lời như công tử Bạc Liêu. Có lẽ cậu Ba không
nghiên cứu vảy gà nòi đến bậc siêu kỳ như ông Hội, nhưng cậu hơi nghi ngờ đến
chiến thuật thả gà của Hai Trinh ở trường Xà No nên lần này trước khi vào độ cậu
bảo hai sư kê:
- Khi nhử gà chỉ nắm đuôi vịn cánh rồi buông không được đưa tay ra trước ức gà
mình, đề phòng ngưới có móng tay nhọn đâm rách bầu diều gà bên kia!
Hai Trinh nghe thế thì liếc ông Hội Đồng. Ông Hội Đồng bảo:
-
Chú cứ y theo lời ông chủ trường!
Con Cáp Tô Văn quả xứng với cái tên của nó. Nó dẫn đầu con gà của ông Hội suốt
nửa nước đầu. Đến nước thứ hai nó lại đá một phát lật ngửa đối thủ. Con gà của
ông Hội không đứng dậy được cứ nằm chỏng gọng và chòi lia. Con Cáp Tô Văn lủi
vào định mổ lườn đá tiếp chẳng ngờ bị chòi cựa vào bầu diều. Lúa đổ xuống đất
như gieo. Con gà ông Hội Đồng bật dậy phản công. Con Cáp Tô Văn đâm đầu chạy,
tới đâu lúa rắc tới đó.
Hàng
xáo kêu rầm trời:
-
Khui vựa lúa cậu Ba rồi.
Vết thương quá nặng. Máu chảy nhiều, cầm được vì chưa tới nước om.
Lúc đồng xu rơi xuống dĩa cũng là lúc dũng tướng Cáp Tô Văn ngã gục chiến
trường. Sư kê bồng nó lên, mỏ nó hả ra ngáp ngáp như trối lại hàng xáo của nó:
- Ta chỉ thua có một người mà thôi. Đó là Tiết Nhơn Quí.
Đúng ra con gà ông Hội Đồng Bình không phải Tiết Nhơn Quí, và Tiết Nhơn Qúi cầm
cây Phương Thiên Họa Kích còn ở đây, cái món binh khí đánh hạ “Cáp Tô Văn” là
ngọn độc đao ẩn. Nhưng trước khi đến đây, để khỏi bị đối phương nhận diện, ông
Hội Đồng Bình đã cải trang nó thành một hiệp sĩ với chiếc áo choàng khác kiểu
khác màu, ngay cả cái bản mặt đen như lọ của nó ông cũng sửa cho thiên hạ dễ lầm
hơn.
Thắng trận này, ông đã giúp Cả Ngọt phục thù cậu Ba Oai và đồng thời trả lại số
bạc mà ông Cả chung cho ông Hội ở trường Xà No kỳ trước.
Từ
đó hai bên trở thành đôi tri kỷ gà. Ân oán giang hồ đã trả xong. Nhưng ông Hội
không bao giờ lộ bí mật về cái ngón nghề đỡ đòn Thanh Long đao năm xưa cho một
ai khác ngoài những người thân tín. Và có lẽ ông sẽ không gặp cơ hội nào để tái
dụng ngón nghề đó nữa. Riêng thằng Đặng hó ra “ông Đặng”, mà chỉ nhờ con gà nòi
dị tướng Ô Mặt Lọ.
Đặng thấy đá gà sao dễ ăn , còn dễ hơn lấy đồ trong túi mình. Có khi vừa chớp
mắt đã có bạc trăm, rẹt rẹt vài phát đã quơ bạc ngàn. Đặng không có máu cờ bạc
trong người, nhưng thấy dễ ăn thì cũng chơi cầu âu. Sáu trăm ông Hội cho ở trận
đấu nó đem về giao hết cho cậu Năm nó. Trận kế nó chỉ đá miệng và thắng, ông Hội
cho nó sáu trăm. Trận sau nó đá luôn một ngàn hai trăm. Lại thắng. Rồi chơi luôn
hai ngàn bốn trăm. Cũng gặp số may được bốn ngàn tám. Không những con Ô Mặt Lọ
đụng độ nó mới đá, gà nào của ông Hội làm sổ nó cũng nhảy vô chơi hết nhà. Mà hễ
nó đá thì ăn. Riết rồi ông Hội tin rằng chính Đặng là thần tài của ông, cho nên
bất kỳ ôm con nào đi trường: Gà Te, Gà Đào, Gà Dơi v.v.. .. Ông đều kêu nó đi
cho bằng được. Nó không làm gì ngoài sự hụ hợ cầm khăn, thủ gói cơm, chai nước,
hộp miễn, kim chỉ để giúp Hai Trinh om gà.
Ơ
Xẻo Gừa, con Ô Mặt Lọ thắng độ thứ hai, tiền độ gấp hai độ Ở Xà No, ông Hội cũng
bê cho nó gấp đồi. Ông Hội càng tin nhờ nó mà cái sự nghiệp gà nòi của ông mới
phất lên đến thế. Và ngược lại Đặng cũng cho rằng đi với ông Hội là hốt bạc
thiên hạ còn dễ hơn hốt trứng vịt trong chuồng.
Bây giờ Đặng có tiền của và bề thế. Bọn thằng Tư Cồ, Ốc Bưu, bạn tiếu lâm của nó
thời chăn trâu nay thấy cái địa vị của nó mà thèm. Nhưng mỗi người đều có cái số
đã được ghi trong sổ Nam Tào ở trên trời sẵn từ hồi đới nào, ai có muốn cải cũng
không được. Bây giờ thằng chăn trâu giữ vịt có muốn nghèo trở lại, Trời cũng
không cho cơ mà.
Nó
mua lại cái tiệm tạp hóa của ông dượng chệt của nó và cấy cô em vào đó, rồi mua
đất vườn cất một ngồi nhà kê, mở rộng cơ ngơi cũ ra gấp đôi để cô chị làm chủ.
Ngoài ra nó mua cho cậu Năm nó mười mẫu ruộng tốt, hai đôi trâu, giao luôn bầy
vịt. Nó cũng không quên ơn ông anh vợ, cậu Sáu khùng, người đã không chê nó
nghèo hèn lại còn giúp nó tiến thân buổi đầu: Cưới em gài cậu ta.
Bây giờ nó là chồng cô Tám lẫn cô Chín một cách đàng hoàng. Không ai đàm tiếu
câu nào, trái lại người ta còn cho cô Chín, cô Tám là tốt phước. Đã là vợ thì
vợ, không ai lớn không ai bé. Càng tốt hơn nữa là giữa cô Tám và cô Chín không
có sự không lành cành không ngọt. Bởi lẽ cả hai đều nghĩ rằng ông Trời đật để
như vậy là công bình, không cô nào suy bì vào đâu được.
Vụ
cô Chín đã qua lâu rồi. Đám tiệc đưa cô Chín về ngôi nhà mới được bày ra ngay
tại ngôi nhà ấy chớ không làm ở nhà ông Hương như hồi đám cưới cô Tám. Tuy nhiên
không ai gọi nó “đám cưới” nhưng nếu ai cho r ằng đó là đám cưới cô Chín thì
chắc cũng không sai.
Có
điều khác là cô Chín về nhà chồng lúc cái bụng đã u lên kha khá đến nổi mặc áo
dài trông không được mỹ thuật cho lắm. Nhưng không sao,“bộ lư” và “con công” che
lấp hết.
Những vị khách trong xóm, những ông Hương chức đã ừng uống rượu cái đêm đưa dâu
đèn tắt, bữa nay cũng được mời và đến đủ mặt. Rượu vẫn ngon và tiếng cười vẫn
dòn cho tới khuya.
Riêng bà Hương thì rất hài lòng. Bà tự cho mình đã chuộc được cái lỗi tráo hôn
của ông nhà, hơn thế nữa, bà đã đạt ý nguyện của bà là gã được con gái cho một
người có bề thế và có tiền hơn cả gia đình bà.
Còn Năm Mẹo lại càng thỏa thích: Trả được thù xưa một cách oai hùng với sự bị
động hoàn toàn của ông Hương.
Sau “đám cưới” chàng tể lại đi đá gà và lại ăn. Đặng đi luôn một tháng với ông
Hội Đồng vài Hai Trinh mới trở về. Nó xách cặp da đỏ ngời, no phè coi bộ hơi
nặng.
Nó
không đi chân, xe hơi của ông Hội đưa nó đến tận nhà. Nó vào ném cái cặp trên
giường lột nón quăng lên cái cặp và nói trỏng: - Ông Hội nhát quá!
-
Sao vậy anh!? – Chín vác cái bụng khệ nệ tới bên chồng hỏi.
-
Nếu ổng nghe lời tôi thì độ này con Ô Mặt Lọ ăn trên 200 ngàn. Riêng tôi được 10
ngàn. Tại ổng hơi ngán chạn con gà kia.
Chín mở cặp coi tiền. Đặng cởi áo ra vẫn còn hậm hực: - Tức quá! có 8 ngàn!
Vừa lúc đó thì bà Hương tới. Bà có thói quen hễ chiều chiều thì vô tiêm đón
luồng. Vừa gặp thằng rể quí, bà đon đã:
-
Con về trễ vậy? Cơm nước gì chưa? Má có đem con cá lóc vô đây nấu cháo cho con.
-
Dạ, ảnh tắm rửa xong là đi tiệm nước chớ không ăn cơm nhà đâu má à!
-Tiệm nước cứ ba cái xào với hủ tiếu đó chớ ngon lành gì!
Đặng không muốn ở nhà khi mẹ vợ tới. Không những bà hỏi mé mượn tiền mà bà còn
nói chuyện này chuyện nọ hơi trái cựa. Cho nên tắm xong Đặng lén vợ lẽn ngã sau
đi tiệm nước.
Chờ một lúc lâu không thấy thằng rể quí ló mặt ra, bà Hương lên tiếng với con
gái:
-
Ba mày cờ bạc hồi nào tao không hay mà cầm hay 3 mẫu ruộng của ông nội để lại.
-
Dạ thì ảnh dư tiền cho má chuộc rồi.
-
Đó là ba mẫu phần ăn của bà ngoại cho má, còn đó là ba mẫu của ông nội cho ba.
-
Ba cầm hết bao nhiêu hả má?
-
Tao nghe đâu ba ủa bốn.. .. trăm gì đó.
-
Ba còn nợ nần ai nữa không má?
-
Ba mà dấu má nhưng lâu lâu chủ nợ tới đòi. Khi năm chục, lúc ba chục, có khi cả
trăm. Đây không phải là tiền cờ bạc rượu chè đâu con. Đây là tiền ăn xài trong
mấy năm làm Hương chức.
-
Má hỏi ba coi còn thiếu ai, con đưa tiền cho ba trả luôn một lần. Nhà mà bị chủ
nợ đoài hoài xui chết, làm ăn không khá được.
-
Má ước chừng đến cả ngàn.
-
Gì dữ vậy má?
-
Ít nhứt cũng 7, 8 trăm. Ba mày định bán đôi trâu.
-
Đôi trâu để cho anh Sáu làm ruộng chớ má.
-
Ừ chắc cũng 4, 5 trăm.
-
Thôi con đưa cho má hai trăm.
-
Hai trăm trả sao đủ con.
-
Đây là tiền con đút nhét riêng ảnh không biết.
-
Đút ngã nào mà nó không biết?
-
Mỗi lần ảnh đi về, con lục cặp lấy bớt vài tờ. Tiền cờ bạc ảnh không có đếm như
tiền má bán lúa, bán heo.
-
Vậy sao con không rút khá khá?
-
Rủi ảnh biết ảnh hết tin là ảnh không đem tiền về nhà.
-
Tiền không đem về cho vợ thí đem đi đâu?
-
Cho cậu Năm! – Chín kề tai nói nhỏ.
Bà
Hương nhảy dựng lên, trợn trắng mắt hồi lâu, rồi như lai tỉnh, bà nói:
-
Mày phải lo cái hậu vận mày đó. Tao bảo trước cho mà liệu hồn.
-
Vợ chồng đầu gối tay ấp mà lo hậu vận gì má!
-
Nó còn con Tám nữa chi!
-
Chị Tám thì cũng như con! - Đàn ông là cái giống bạc bẽo.
Mày thấy ba mày đó không? Ổng tiêu xài bạc trăm với người ta chớ hề mua cho tao
một miếng thịt. Mày như tao. Mày thấy nó ở với con Tám có con rồi nó ở với mầy
không?
-
Thì cũng tại ba má hứa gã con cho ảnh, nên ảnh có cớ ve vãn con chớ sao.
Bà Hương xĩa xói: - Bây giờ mày mang bầu, nó lại kiếm đứa khác, Đàn ông là như
chó đực vậy. Chó cái có chửa là nó kiếm con khác ngay.
-
Thôi má ơi! ảnh thương con thiệt, ảnh không có làm như vậy đâu.
-
Tao nói cho mày biết, ông Hội hăm gã cháu gái cho nó đấy.
-
Hăm lâu rồi, nhưng ảnh đâu có chịu.
-
Sao mày biết nó hổng chịu? Nó đi với ổng hằng ngày. Mới ban đầu nó hổng chịu,
nhưng ổng nói hoài, vừa nói vừa hứa cho tiền cho ruộng, riết nó phải chịu. Nếu
nó khổng chịu thì ổng gạt nó ra, rồi bắt luôn con gà, nó làm gì được ổng?
-
Gà của ảnh đâu phải gà của ổng.
-
Con ơi, nhớ lầy câu này, cướp đêm là cướp, cướp ngày là quan, nghe con! Mày
không sớm lo hậu vận rồi hối không kịp.
-
Ảnh bỏ con được, chớ ảnh bỏ con ảnh luôn sao má?
-
Tao không biết! Tốt hơn hết là nên đem dù theo ngay trong lúc trời còn nắng con
à!
Chín đâm giựt mình. Bà Hương hỏi tới:
-
Bữa nay nó ăn bao nhiêu? - Có tám ngàn hà má. Ảnh nói tại ông Hội nhát, nếu ông
Hội gan một chút thì ảnh ăn mười ngàn.
Bà
Hương giật nảy người lên - Mười đồng hả?
-
Dạ không ! Mười ngàn!
-
Sao mày không rút bớt vài ngàn. Rủi nó bắt gặp thì mày nói mày lấy bỏ ống.
Chín chạy vô buồng. Bà Hương cũng rảo bước theo. Vô đến buồng Chín khựng lại:
-
Ủa cái cặp đâu rồi?
-
Cái cặp gì?
-
Cặp đựng tiền, ảnh mới quăng đây mà! - Bao nhiêu mày có đếm không?
-
Con thấy nhiều lắm. Mà ảnh nói tám ngàn.
-
Cả gia tài ba má chưa được tám ngàn nghe con. Vậy mà mày không chịu cất..
giùm..nó.
Bà Hương tức muốn trào máu họng, nhưng cố dằn.
-
Kỳ sau nó về mày giấu luôn cái cặp nghe không?
Chương
Kết
Chặp sau Đặng về bằng ngã trước, tay xách chiếc cặp đỏ chóe. Bà Hương ngó theo
đứt con mắt. Bà không biết mở hơi bằng cách nào cho xuôi tai thằng rể. Ba mày
cầm đất? nợ người ta??.. .. Ham tiền thí ai chả ham nhưng ai cũng tự trọng không
để cho sự ham hố đó lộ ra ngoài.
Đặng biết bụng bà nhạc nên móc một bộ lư đưa cho bà:
-
Má lấy chút đỉnh về mua nước mắm dầu lửa.
Bà
gạt khẽ:
-
Ba cái việc đó không nhiều đâu con.
-
Má cầm thêm chút nữa, về đưa cho ba đi làng mỗi sáng bỏ bụng tô mì và ly cà phê.
Bà
Hương thấy 2 cái Bộ Lư đỏ chóe như mặt trời thì hai tay run rẫy. Bà định nói câu
gí có nghĩa từ chối xã giao, nhưng bỗng từ ngoài thềm, một người đàn bà sang
trong bước vô, quần lĩnh áo nhiễu, khăn màu phất phới.
Cả
ba người không nhìn ra đó là ai? Nhưng người đàn bà lại kêu lên:
-
Con! Đặng
Cái giọng quen thuộc làm cho Đặng như tỉnh mộng
-
Má!
Chị Tư bán cháo lòng ở chợ này vắng bóng lâu nay và thằng bé con xách đèn đưa má
nó đi chợ mỗi hừng đông bị con nít chợ giăng dây té bể nồi cháo, không ai còn
nhớ nữa. Bay giờ bỗng nhiên xuất hiện như những người hoàn toàn.
Bà
Hương ngỡ ngàng trước người đàn bà phương phi trẻ trung. Đặng giới thiệu mẹ ruột
với mẹ vợ, và mẹ vợ với mẹ ruột chỉ bằng mắt nhưng hai bà cũng nhận ra nhau. Qua
những câu xã giao thông thường lệ, chị Tư mới nói với Đặng những chuyện mà đáng
lẽ chị chỉ nên nói riêng với con và dâu. Người dân ở thôn quê không hay giữ ý
tứ, muốn nói là nói, muốn cười là cười, không nhịn được dù chỉ một phút, một
giây. Hay là ở đây chị Tư muốn tỏ vè “môn đăng hộ đối” với bà xui gái. Chị nói:
-
Đặng nè! Sao con mua nhiều tiệm vậy? Một cái tiệm ở dưới này đủ rồi, con còn gởi
tiền lên biểu má mua trên đó cho con một cái nữa, ai coi cho hết?
-
Tiền ăn độ gà nòi con không có chỗ cất má ơi!
-
Thì gởi cho cậu Năm mày.
-
Cậu Năm cũng đâu có chỗ nào. Nhét tiền đầu hèo, mối ăn hết!
-
Thì gởi cho cha mẹ vợ, cái thằng nói lạ không!
Đặng làm thinh. Bà Hương nhìn chị Tư, ý nói:
-
Nó có gởi thì tôi cất dùm cho, nhà tôi, cột kèo bằng cây căm xe mối đâu dám tới.
Chị Tư tiếp lời:
Ở
dưới này trăm sự đều nhớ anh chị sui. Mong anh chị coi nó như con ruột vậy.
- Tôi coi nó còn hơn con ruột của tôi nữa chứ.
Chị Tư lại tiếp:
-
Dượng con đã mua một cửa tiệm khác cho con trên đó rồi. Chừng nào ở dưới này làm
ăn không khá thì con dắt vợ con lên đó
Chị Tư bỗng ngó dáo dát:
-
Ủa, mà vợ con đi đâu này giờ không thấy? Cháu nội của má đâu? Cậu Năm có nhắn
cho má hay nói cháu nội của má cháu khỉnh lắm.
Bà
Hương gọi:
-
Chín a! Ra đây con.. ..con
Chín khệ nệ cái bụng chửa gần ngày, tay bưng mâm trà và bánh ra đật trước mặt mẹ
chồng và mẹ ruột:
Chị Tư nhìn cái bụng của con dâu và cười ngõn ngoẽn:
-
Vậy má có phước quá hả con!
-
Dạ phải đó, chị sui, vợ chồng nó ăn ở như bát nước đầy.
-
Chuyện đó đã đành rồi chị sui, vì con gái của chị là con nhà gia giáo.
Nhưng tôi nói đây là nói về đường con cháu. Tôi chỉ có một nhưng cháu bầy phải
không chị sui. Cháu tôi đây, đứa thôi nôi, đứa đầy tháng!
Rồi chị Tư quay sang bảo Đặng:
-
Vô ẳm cháu nội của má ra đây cho má nựng chút coi con! Bộ nó ngủ nên không hay
nội nó xuống.
Chị lấy giỏ xách móc kẹo và bộ đồ rằn ri banh ra.
-
Chà bộ này thằng nhỏ mặc vô coi ngộ lắm đa!
Bà
Hương ngó Đặng. Chín cũng liếc chồng. Đặng định nói láo nhưng bà Hương lại khui
toẹc ra hết mọi việc, rồi kết luận
-
Con Chín của tôi có thiếu gì chỗ tới hỏi, nhưng tôi thấy không có đứa nào bằng
thằng Đặng cho nên vợ chồng tôi gã luôn cho nó, cắt đất giúp tiền cho nó làm ăn,
như vậy tiền của tóm vào một mối, không mất mát.
-
Như vậy là sao?
-
Nghĩa là hai chị em nó đều là con dâu của chị.
Chị Tư ngồi chết điếng, không biết nói năng ra sao. À, té ra hai chị em tát một
gàu. Mãi chị mới tìm ra ý: - Tôi sợ chị em nó trâu trắng trâu đen với nhau.
-
Không có chuyện đó đâu chị! – Bà Hương lanh lẹ – Thì chẳng khác nào.. .. Mà cũng
đâu có việc gì!
Chị Tư bị chọc nhẹ vào chỗ hiểm nên lắp bắp:
-
.. .. Nhưng mà vợ Ổng ở bên Tàu.. .. tôi đâu có gặp mặt.
-
Thì ở đây cũng vậy. Mỗi đứ ở một nơi, như gà nòi nhốt riêng chuồng có muốn đá
nhau cũng không đá được.
Rồi bà bảo Đặng:
-
Con đi bồng thằng cháu đích tôn của chị sui vô đây. Nó là con của con Tám, còn
con Chín thì tháng tới mới đập bầu.
Chị Tư càng ngẩn ngơ. Nhưng chị đã bị đặt trước một việc đã rồi. Một việc đã
rồi quá ư tốt đẹp cho chị, khiến cho chị không thể nào từ chối, ngược lại còn
chấp nhận một cách vui vẻ, hài lòng, tuy rằng ngoài mặt thì có vẻ từ chối:
-
Làm vậy tội nghiệp cho hai chị em nó, chị sui à!
-
Không sao đâu chị sui. Trai năm thê bảy thiếp! Ông Trời ổng bảo vậy. Hơn nữa,
hai dây trầu leo một cây cau là tốt, thậm chí ba dây cũng tốt như thường.
Chị Tư nhìn bà sui, không hiểu bà muốn nói gì. Bà Hương tiếp:
-
Ba dây trầu leo một gốc cau thì càng tiện. Gàu nước tưới lên không rơi rớt ra
ngoài giọt nào.
Vừa tới đó thì một ngưới đàn ông bước vào:
-
Chú Hai sư kê! Đi đầu lạc tới đây?
-
Đi kiếm mày chớ đi đâu!
-
Kiếm làm gì? Đi lại tiệm nước rồi hãy nói! Chuyện gà què không nên nói ra.
Hai Trinh lắc đầu:
-
Không có gì bí mật!
Hai Trinh vừa nói vừa lấy ra xấp bạc đưa cho Đặng:
-
Chú mày về sớm quá, không ở lại coi con Ô Mặt Lọ chồng độ ăn con gà Nhạn của ông
Cai Tổng Hộ!
-
Chồng độ hồi nào?
-
Độ chót.. ..Sau khi ăn con Xám Gạch, thì ông Cai Hộ thách ông Hội mình chồng độ.
Tiền độ là 50 ngàn. Thầy Năm cản. Tôi thì lắc lư. Ông Hội nhất định đá. Chú mày
biết tánh ông Hội mình mà, ổng thường đi ngược nhưng lại về xuôi. Ổng vừa ăn 50
độ trước, ổng cầu âu độ này. Chẳng ngờ ăn luôn. Thành thử ổng ăn luôn hai độ,
tổng cọng 100, là độ thứ ba của con Ô Mặt Lọ.
-
Thứ tư chớ! Người ta sợ gà trả độ Ở độ thứ tư.
-
Người ta sợ, ông Hội thì không!
-
Nhưng ổng nói sau độ này ông cho con Lọ dưỡng lão luôn. Có một ông điền chủ ở
Rạch Giá hỏi ông Hội mua con gà nhưng ông Hội không bán. Ổng bảo ổng sẽ đúc
giống giữa giòng gà Lọ độc đao. – Hai Trinh nhét sấp bạc vào tay Đặng – Đây là
của chú mày!
-
Tiền gì?
-
Ông Hội nói thưởng cho chú mày! Hì hì.. .. từ nay con Lọ được dưỡng già với mấy
cô mái trứ danh.
Hai Trinh kề tai Đặng:
-
Há há...! Thì cũng như chủ nó!
Đăng đập vai Hai Trinh. Hai Trinh càng trêu chọc một hồi:
-
Đâu chú giở chân của chú lên tôi xem. Nếu không có vảy kích liên giáp thì cũng
có vảy xuyên giáp yểm nguyệt cho nên con nào đụng tới thì bị đá tối tăm mày mặt
hoặc rách giáp chạy dài, rồi con khác đụng tới cũng bị đá cho một dây vĩa tối
trúng ngay phau cao run chân té quỵ!
-
Hai Trinh lại tiếp:
-
Tôi nghe ông Hội bàn với thầy Năm hết mùa gà này ông cũng dẹp trại luôn, ổng sẽ
bán hết gà trống chỉ chừa cho tôi vài con và cho chú con gà Tử Mỹ, gà Dơi thì
đắc mái lắm. Người ta sẽ đem gà mái đến để cho nó đúc. Mỗi con một phát. Còn tôi
nghỉ nghề hút máu và bàu diều luôn để lui về sằn đã mua ruộng nương mà làm ăn.
Đá gà chỉ là nghề cờ bạc chới đâu phải căn bản, chú em. Chú có thấy ai cờ bạc mà
làm giàu không? Ông Hội bảo “cực lạc sẽ sanh bi”.. Ổng đã lên đến chót của nghề
gà rồi. Bây giờ nghỉ là vừa. Ổng sẽ lấy tiền ăn độ lên Saigòn hùn buôn xe hơi
với thằng cháu và nuôi ngựa đua, không chơi gà nữa. Cũng như ba tôi vậy. Con
người có lúc ham mê nhưng cũng có khi chán nản. Đừng đợi chán mới bỏ. Nên bỏ
trong lúc còn ham mê.
Hai Trinh đứng dậy kiếu từ. Đặng đưa ông sư kê ra tới bờ sông, rồi móc túi đưa
Hai Trinh một tờ giấy oảnh:
-
Cám ơn chú Hai, chú cầm lấy uống nước.
-
Không có nước non gì chú mày à. Tao sẽ mua ngay một con nghé cho thằng con út.
Nay mai mình kiếm tiền không có dễ nữa đâu!
Đặng quay vào nhà, Hai bà sui còn tâm sự với con dâu- con gái. Bà Hương đã nghe
hết chuyện Hai Trinh và Đặng nghỉ đá gà, mua tiệm, mua đất, tiền lại đẻ tiền.
Nhưng nào đã hết. Gà đổ mái còn hái ra tiền đều đều.
Đêm đó bà Hương kêu ông Hương lên ngồi ở ghế ăn trầu rồi bảo:
-
Có chuyện này, không biết... Ông có hay chưa?
Bà
Hương thở dài sườn sượt.
Bên tai bà còn vang tiếng nói của Đặng, của bà sui và tiếng khua sột soạt của
giấy bạc. Mấy cái tiệm tạp hóa, bao nhiêu ruộng vườn ,trâu bò và gì gì nữa sẽ
nối đuôi nhau vào nhà Đặng. Vớt sơ một phát cũng đã 2000. Hai mùa lúa ruộng của
mình cũng chưa được. Ngày trước bà Hương ngại người ta biết bà làm sui với chị
bán cháo lòng. Bây giờ ngược hẳn lại, bà muốn mọi người nhắc nhở chuyện đó.
Thấy vợ ngồi trâm ngâm, ông Hương hỏi:
-
Chuyện gì bà nói nghe coi!
-
Ông làm bao nhiêu ông đổ sông đổ biển bấy nhiêu!
-
Bà sao cứ khui ba cái chuyện đó ra hoài. Tôi tu từ lâu rồi!
-
Tôi không nói động tới mấy ả đó đâu. Tôi nói chuyện khác kia. Có người thưa ông
đó.
Ông Hương nhảy nhỏng lên. Bà Hương được trớn làm tới:
-
Người ta buộc tội ông làm mất danh dự người ta!
Ông Hương cưới lớn:
-
Chuyện gì chớ chuyện mất danh dự thì tòa chỉ phạt bồi thường một đống bạc!
-
Người ta nói ông lừa gạt nữa.
-
Thằng nào con nào dám cả gan? Tôi lường gạt ai? Tôi đã từng xử cả chục vụ lường
gạt, dân chúng thiếu chút nữa kêu tôi là Bao Công tái thế kia mà.
-
Ờ, Bao Công xử các vụ lường gạt thì giỏi lắm, nhưng chính Bao Công lường gạt kia
mới kỳ chớ!
Ông Hương trợn trừng, khoa tay như đuổi ruồi:
-
Tôi chấp! Tôi chấp!.. .. Bà đi đâu hồi chiếu tới giờ rồi vế bày đặt nhiều chuyện
vậy? - Tôi vô tiệm con Chín. Tôi gặp bà sui ở đó! Bả ở Saigòn về.
-
Ồi! Con mẹ bán cháo lòng! Đi Saigòn thì giỏi chũng bán chè đậu là cùng!
-
Nè! ông đừng nói cái giọng đó nghe. Bây giờ bả không như hồi xưa đâu.
-
Không như hồi xưa rồi bả làm gì tôi chớ?
-
Bả đâm đơn thưa ông đó!
-
Tại bả không biết tôi làm gì trong hội tề.
-
Bả biết nên bả mới kiện chớ.
-
Bà khùng rồi chắc!
-
Tôi nói phức cho ông rõ. Năm Mẹo xúi bả kiện ông về vụ tráo hôn con Tám!
-
Ơ ợ..! –Ông Hương bị thọt bất ngờ, rối loạn hồi lâu mới nói.
-
Thì tôi đã bù lại cho thằng Đặng rồi. Trâu què đền trâu lành, còn ức gì nữa?
-
Bà sui bảo lúc làm đám cưới con Chín đã có bầu như vậy làm nhục đàng trai.
-
Nó có bầu với ai mới được chớ?
-
Với ai không biết nhưng Năm Mẹo kiện ông tội tráo hôn và tội bắt thanh niên còn
tơ nơm con gá có bầu của ông. Mọi người đều biết, nhiều người sẽ đứng ra làm
chứng.
Trong đó có mấy ông trong ban hội tề có mặt trong cả hai đám cưới con Tám và con
Chín.
Ông Hương hơi run trong bụng. Nếu quả vậy thì nguy thật.... Người cầm cân mẽ mực
lại bẻ quẹo cả mực lẫn cân. Người chăn dân lại tác hại dân.
Bà Hương lại tiếp:
-
Ngoài ra còn có người đứng đằng sau Năm Mẹo xúi biểu và cấp tiền cho Năm Mẹo
kiện. Người này có con cháu làm lớn ở Saigòn, rất ghét ông vì có lần ông bảo
thằng Đặng đòi gà về cho ông nuôi.
Ông Hương đổ mồ hôi hột. Ông biết ngay đó là ai. Quả có lần ông xúi thằng Đặng
bắt gà về rồi ông cho tiền nó đi đá. Tội gì để cho người ta đá bạc ngàn mà chỉ
thí cho bạc chục? Nhưng chẳng lẽ nó lại đi mết ông ta?
-
Con rể gì như vậy thì bắt con gái lại cho rãnh! Ông Hương lằm bằm.
-
Ông bắt hai đứa con gái có con, có bầu, nó đi kiếm gái trinh. Nhưng sợ Ông không
bắt được chớ! – Bà Hương càng làm to – Ông đụng vô ổ kiến lửa, nó dậy lên rồi!
Ông Hương đành ngồi làm thinh. Tưởng ai chớ có bàn tay ông này nhúng vô thì sự
nghiệp mình bay vèo cái một. Ông đã từng biết hai ông có máu mặt nhất trong làng
này kiện nhau. Ông thắng kiện cho đầy tớ vác xà beng tới cạy đá xanh mộ cha ông
thua kiện. Ông Hương sợ thật. So với ông ta thì mình chỉ là cái xuồng ba lá bên
cạnh chiếc ghe chài, ông Hương đứng dậy định bỏ đi. Nhưng bà Hương thấy tội
nghiệp, bảo:
-
Nhưng tôi lo xong cả rồi.
-
Lo cái gì?
-
Tôi lạy người ta rút đơn mà sói đầu hết đây, ông thấy chưa?
-
Vậy bà còn dọa tôi làm gì?
-
Người ta rút đơn giữa tòa nhưng ông và tôi phải bồi thường.
-
Tôi làm vậy, tôi đã bồi thường cho nó rồi, tiền bạc ruộng đất và ...a. Nó còn
đòi gì nữa?
-
Nó còn đòi thêm!
-
Tôi còn bấy nhiêu ruộng tôi đẻ cho thằng Sáu hương hỏa vợ chồng mình.
-
Nó đòi mình phải cưới vợ cho nó!
-
Cái thằng trời đánh! Kêu bà già nó vô đây tôi chầu cho một trận.
-
Thì chính bà già nó đòi đó ông à! Bà đòi mình phải gã con Mười cho thằng Đặng và
làm đám cưới, làm hôn thú đàng hoàng với con nhỏ.
-
Tôi có chết thì chịu chết chớ không nhận chuyện đó! –Ông Hương gầm lên.
-
Ông không nhận thì tôi nhận.
-
Con gái đời bây giờ đâu có chịu ép làm bé hai bé ba cho người ta.
-
Bé Chín, bé Mười cũng được, miễn chồng nó có tiền nuôi nó thôi.
-
Cái bà này! Học ở đâu cái thói ngang như cua, cái lối cau trổ ngược ngạo đó!
-
Coi ngược vậy mà xuôi ông ạ!
-
Thiên hạ cười thúi đầu bà ơi!
-
Thiên hạ chỉ cười thằng khố rách áo ôm, chẳng ai cười ông bá hộ.
-
Nó xấu hổ với chị em bạn, tội nghiệp bà ạ! Mình lỡ để cho thằng Đặng câu được
con Chín đến bầu nên mình phải giả dại qua ải đẻ thiên hạ khỏi cười.
-
Ai cười? Ai dám cười bà bá hộ? Ai cười tôi đổ rượu thịt vào mồm, tôi lấy giấy
ngẩu, giấy oảnh dán miệng lại. - Bà Hương hùng hổ đứng dậy. – Tôi bàn với bà sui
rồi. Năm Mẹo cũng đồng ý, thằng Đặng thì khỏi nói. Vòng vàng chị sui đã cho
người lội đi Saigòn mua rồi. Hai đôi bông mù u, cặp vòng tay, một chiếc kiềng
cổ, một cặp dây chuyền nách, ba chiếc nhẫn nhận hột xanh, tím, đỏ. Một bộ trâm,
một chiếc lược cài, ba bộ áo cưới.. .. Làm đám cưới rồi nó theo chị sui về đứng
tiệm trên Saigòn luôn.
Bà
Hương nói một hơi không kịp thở, không để ông Hương xen vào. Ông Hương như con
gà bị cựa độc đao chém hang cua, cần gục, chân run đứng không vững nữa, nhưng
còn ngượng ngóc lên: - Nếu con nhỏ không chịu bà làm gì nó?
-
Xí! Sướng như tiên còn không chịu. Cãi tôi, tôi đập chết. Áo không mặc qua khỏi
đầu.
Ông Hương đáp một câu xụi lơ: - Ép dầu ép mỡ ai nở ép duyên?
-
Ép nó vô chỗ giàu có sang trọng bề thế chớ tôi ép nó cho thằng chăn trâu hay
sao? Tôi vừa nhờ thầy Tư bói một quẻ. Thầy nói ba đứa con gái của mình là một
chòm sao trong Nhị Thập Bát Tú, nếu một cái tách ra thì hai cái kia lu mờ hoặc
rụng ngay. Trong cuộc báo thù cho cháu, Năm Mẹo đã đạt cao hơn ý nguyện. Trong
cuộc chài tiền, bà Hương cũng hoàn toàn thỏa mãn một cách bất ngờ.
Vậy ai thắng ai? Chẳng lẽ lại cả hai đều thắng?
Thế mới biết mỗi người đều có lý lẽ riêng để thấy rằng mình sống trên đời vinh
quang hơn kẻ khác.
Xuân Vũ / 14 tháng 3, 1993